Dòng chữ
phai nhòa trên
cát... Biển xóa đi từng
dấu chân in hằn! Hằng
sống xô vào giấc mơ đêm hôm nào, Tay cầm tay,nghẹn ngào nhưng không
buông. Bờ cát vẫn gọi
tên em... Ngọn sóng
vẫn chờ bước chân
em quay về! Dù biết
ta dành mất nhau mãi mãi, Sao tim
anh luôn mong chờ một ngày…
Chờ
hoài trong giấc mơ em quay về đây, Cho anh thương nhớ mong vơi đầy, Để từng ngày anh héo khô con tim
gầy, Tương tư về một
bóng hình, Giờ này ngày
xưa khóc cho riêng đôi mình, Nước
mắt là niềm đau……. Và
giờ này , anh khóc thêm lần nữa
thôi….
Khóc cho lần yêu cuối để nước mắt tan vào mưa mãi, Vẫn biết bàn tay ấy sẽ ấm áp bên bàn tay khác, Lối đi
nào cho anh anh đi tìm một cơn mưa, Lối đi nào cho em em đi tìm hạnh phúc
riêng?
Bờ
cát vẫn gọi tên em dẫu biết sóng nay rời xa mãi, Vội khóc như vì sao mưa chúc em được hạnh phúc, Dòng
chữ năm nào trên cát nay tan vào tận hư vô, Thôi nhé em từ nay anh chôn vào sâu trái tim, bóng hình
em………
--------- Kỷ niệm buồn 2006 -------
- Em có biết rằng
anh thường hay trách rằng: em không hay quan tâm đến anh bởi vì anh rất quý trọng sự quan tâm của em dành cho anh. Anh sợ đến một ngày nào đó anh không cần nó nữa và sẽ trở thành một người vô cảm trước những gì tốt đẹp em dành cho anh .
- Em có biết rằng anh rất quan tâm đến em vì anh nghĩ rằng em cần sự quan tâm đó, nhưng có lẽ điều đó đôi khi đã làm em cảm thấy hơi khó chịu.
- Em có biết rằng anh cảm thấy
rất buồn khi những tình cảm tốt đẹp của anh, tất cả là dành cho em vì anh nghĩ rằng em biết trân trọng nó. Nhưng một sự thật phũ phàng là anh sẽ phải ngồi trong bóng tối để suy nghĩ lại rằng: em có thật sự cần nó không ?
- Em có biết rằng anh rất hay nói: Anh yêu em, không phải bởi vì anh
chẳng còn câu gì để nói, mà...Đó là tất cả những gì anh muốn nói, đó là câu nói từ tận sâu thẳm trong trái tim anh ! Rằng anh sẽ yêu em mãi mãi, rằng anh muốn đem lại hạnh phúc cho em... Chỉ bấy nhiêu thôi nhưng đối với anh đó là sự phấn đấu cả cuộc đời. Anh hy vọng rằng: Mỗi khi em gặp khó khăn, nỗi buồn trong cuộc sống hãy nghĩ tới những dòng chữ
này và hãy luôn nhớ rằng anh đang ở bên cạnh em. Nhưng....anh đã giận em.
- Em có biết rằng: Mặc dù có một số chuyện anh rất giận em, nhưng anh đã không nói ra. Có thể em sẽ nói anh không nói cho em biết, anh luôn luôn giấu em...
nhưng anh nghĩ rằng nên làm như thế vì anh nghĩ điều đó sẽ tốt cho cả hai ta...
- Em có biết rằng: những lúc anh thấy buồn, cô đơn... và mọi chuyện như sụp đổ trước mắt anh. Thì... người đầu tiên mà anh nghĩ đến chính là em và điều đó chính là động lực để anh có thể đứng dậy, để lạc quan hơn, để quên đi nỗi buồn. Thực sự em rất quan trọng đối với anh...
- Em có biết rằng: anh đã phải tự lừa dối mình, phải cố gắng tươi cười mặc dù con tim đang tự nguyền rủa mình khi anh khiến em giận hay làm điều gì đó có lỗi với em không ?
- Em có biết rằng dù anh nói, anh viết như thể là không cần tình cảm của em nữa nhưng sự thực thì ngược lại. Anh luôn luôn trân trọng những giây phút vui vẻ khi chúng ta vui đùa, những giây phút lãng mạn khi chúng ta cùng nhau đứng trú mưa, những lúc vui vẻ khi anh và em cùng đi học... Đối với anh đó là những quãng thời gian tuyệt vời nhất...
- Em có biết rằng: em là người con gái đầu tiên đã gọi điện cho anh với những giọt nước mắt trên mi. Đó mãi mãi là một hình ảnh đẹp đẽ không bao giờ phai nhòa trong tâm trí
anh.
Và... em có biết rằng...anh vẫn còn rất giận em, bởi vì anh vẫn còn rất yêu em...! Anh chỉ muốn nói với em một điều, tình cảm của anh dành cho em không bao giờ thay đổi, chỉ vậy mà thôi !